Ngày tôi và anh quen nhau như định mệnh đó. Tôi không nghĩ rằng anh sẽ là chồng tôi và làm tôi đau khổ như vậy. Anh là giáo viên dạy tôi quân sự do trường tôi mời về dạy. A là bộ đội. Lần đầu gặp thì chỉ biết nhận xét anh cỏi mở nhưng cũng khó tính, cao ráo, cũng có khuôn mặt ưa nhìn. Thu hút khá nhiều con gái trong khoá chúng tôi. Nhưng tôi lại chẳng có cảm giác gì vì anh dạy học nghiêm khắc và do tôi không có cảm tình lần đầu gặp anh.
Lần đó, tôi bị đau mắt lên phải đeo kính( kính đen và to), do sáng dạy muộn không kịp ăn sáng mà đã uống thuốc làm tôi bị say thuốc kháng sinh. Tôi choáng váng, mệt và muốn ói. Khi anh chỉ huy tập hợp, tôi không thể đứng nổi mà anh ra chưa biết gì đã quát tôi và đặt tay anh lên vai tôi. Tôi đã đang mệt liền nổi cáu, hất tay anh ra và quát lại : "em đang mệt và choáng đầu, thầy từ từ rồi em vào hàng". Lúc đó, anh chỉ nói mệt thì ra ngoài không phải tập, tôi không ra nhưng lúc đó tôi choáng quá chút nữa thì ngất, đứng không vững may mà anh đỡ tôi.
Từ lúc đó, tôi có cảm giác ghét anh nhưng cũng thích trêu chọc anh. Còn anh thì chắc cũng ghét tôi. Tôi để ý anh từng chút một rồi soi mói, nói đểu anh khi dạy. Anh dùng nhạc chuông lạ tôi cũng mỉa mai. Khi học không dùng điện thoại nên anh thu của chúng tôi để giữ hộ nhưng không hiểu sao điện thoại của tôi thì anh cầm hộ nhét vào người. Còn điện thoại của các bạn khác lại để trong cặp.
Tôi đi đường mà gặp anh thì chỉ úm anh bị ngã xe để tôi ra giúp ( ý nghĩ điên rồ). Rồi sau1 tuần học, chúng tôi bắt đầu thi. Thật bất ngờ là anh lại là người chấm thi cho lớp tôi. Bạn bè tôi ồ hết cả lên vì thích thú, tôi thì buồn vì nghĩ trong thời gian dạy tôi đã làm anh cáu nhiều thể nào cũng bị điểm thấp thôi ( sợ bị trả thù ). Tôi lo lắng rất nhiều nhưng vẫn đứng trêu chọc anh, mỉa mai anh là:"gái xinh chắc thầy thể nào cảh cho điểm cao, xấu như em chắc thầy cho điểm thấp thôi".
Anh không nói gì chỉ cười. Làm như vậy tôi càng tức. Bọn con gái lớp tôi muốn xin số điện thoại của anh nhưng không dám mà lại nhờ tôi. Tôi hỏi anh có người yêu chưa, anh nói chưa, tôi không tin nhưng cũng xin số cho mấy đứa bạn. Anh hồn nhiên đọc cho tôi. Lúc thi xong tôi nhắn tin trêu anh và anh cũng vậy. Anh gọi tôi là họ trò ngỗ ngược, tôi gọi anh là thầy giáo khó tính. Ghét anh mà ngày nào tôi và anh cũng nói chuyện với nhau, chỗ anh làm rất gần nhà tôi nên mỗi ngày tôi và anh cũng phải làm gì đó để nhìn thấy nhau1 chút. Tới ngày 8-3, tôi hỏi anh có tặng quà hay hoa cho ai không?
Anh nói không nhưng đến tối anh bất ngờ tặng tôi1 bó hoa lan mà không nói gì, chỉ kêu tôi ra gặp có việc rồi đưa tôi xong chạy đi mất. Để lại tôi sững sờ với bó hoa trong tay, ngại ngượng đang đứng ngoài đường xen lẫn hạnh phúc lạ lạ. Từ đó, tôi và anh yêu nhau từ bao giờ, làm người yêu từ bao giừo không biết, chẳng ai nói với ai cả. Chỉ biết có thời gian là đi chơi với nhau, không thì cũng phải gặp nhau 5 phút. Có những lúc anh muốn gặp tôi mà bắt tôi chạy ra chỗ anh làm để gặp1 chút rồi tôi lại chạy về. Buổi chiều, anh rủ tôi đi chơi, đi dạo ở trên đê và ra sông để ngắm cảnh. Rồi anh bắt ngờ ôm tôi và hôn nhẹ lên môi tôi. Tôi ngượng ngùng đẩy anh ra nhưng anh không chịu còn hôn tôi mãnh liệt hơn.
Tôi lúc đầu không chịu nhưng rồi cũng bị nụ hôn của anh làm tôi bị cuốn vào đó mà đáp trả nụ hôn của anh. Cảm giác của tôi lâng lâng, khó tả, tôi chưa từng có cảm giác đó. Nhưng hạnh phúc đó đã chẳng được bao lâu thì tôi biết anh là người hay uống rượu, mỗi lần uống là anh không biết gì, ăn nói lung tung và toàn nửa đêm gọi điện quấy tôi. Anh nói đủ thứ trên đời. Tôi bắt đầu thấy sợ, tôi không thích đàn ông say xỉn vì cô tôi lấy phải người ck hay say mà đánh đập cô, bán hết đồ đạc trong nhà, không chăm lo gia đình. Tôi bị ám ảnh điều đó. Tôi yêu anh nên khuyên anh rất nhiều, nhẹ nhàng có, mắng có, giẫn hờn có rồi doạ chia tay nếu anh không bỏ. Nhưng vẫn không được.
Rồi tôi lại phát hiện anh không như tôi nghĩ trước kia, mạnh mẽ, kiên định mà là người yếu đuối và nghịch ngợm, không sợ gì hết, bất chấp tất cả. Anh cũng là người hay" GHEN"- đó là điều tôi lo sợ nhất. Anh ghen1 cách mù quáng, không cần biết đúng sai, không cần biết họ là ai mà chủ cần biết tôi đang gọi điện với người con trai khác, đang ở cạnh người con trai khác, người con trai khác quan tâm tới tôi là anh ghen. Anh ghen với chính anh rể của tôi khi anh rể tôi thấy tôi đi chơi chưa về ăn cơm để chiều đi học. Anh gọi điện nhiều lần để giục, thế mà anh cũng ghen lên.
Bạn bè tôi rủ tôi đi chơi có nam có nữ mà anh cũng phải gọi điện mấy chục cuộc để kiểm tra xem tôi có lấy cớ đi chơi riêng với con trai khác không? Đang nói chuyện mà vọng giọng nói khác giới là anh cũng điên lên mắng tôi thậm tệ làm tôi xấu mặt với bạn. Rồi anh được cử đi học xa nửa năm, thời gian đó anh và tôi cãi nhau nhiều hơn, giận nhau nhiều hơn và tôi chia tay anh nhiều hơn. Nhưng anh mỗi lần gây chuyện xong, làm tôi tổn thương xong anh lại xin lỗi. Lời nói độc địa không suy nghĩ của anh khi anh say rượu, khi anh ghen mù quáng đã giết tình yêu của tôi và anh.
Anh giải thích vì anh yêu tôi, sợ mất tôi, anh ghen vì anh yêu nên tôi lại tha thứ. Anh còn thử tôi bằng cách, ngày anh nghỉ xin về chơi, anh không báo cho tôi biết mà lại đi theo dõi tôi xem tôi có đi với người khác giới không? Thấy tôi nghe điện thoại thì cũng gọi điện để tôi phải chuyển cuộc gọi để nghe và tra khảo nói chuyện với ai? Biết rõ mọi chuyện rồi thì anh bất ngờ ra gặp tôi và đi chơi. Anh hay kiểm tra tin nhắn và cuộc gọi trong máy tôi xem có số lạ và có trong danh bạ anh nào thì hỏi anh này là ai? Là gì của em? Anh em chơi với nhau thì hỏi quen lâu chưa? Chắc cũng có tình ý thì mới nhắn tin gọi điện chứ gì? Tôi đi chơi với anh em, bạn bè mà anh có nhà tôi đều đưa đi gặp. Giới thiệu người yêu tôi là anh, nhưng anh vân không tin, anh bắt tôi thể hiện tình cảm trước mặt họ, anh khoác vai tôi, bắt tôi bóc thức ăn đút cho anh.
Anh muốn làm như vậy để minh chứng tôi là của anh, nhưng khi tôi mà phản kháng không muốn làm vì ngại thì anh nói:" cô sợ ai mà không dám tình cảm với tôi?". Khi tôi phát cáu vì những điều đó mà đang ngồi trên xe máy mà nhảy xuống, mắng chửi anh vì điều vô lí anh nghĩ ra ngay ở ngoài đường và bỏ đi bộ1 mình thì anh lại xin lỗi. Với anh, gây tội rồi xin lỗi rồi lại lí do yêu mới vậy. Tôi thì cứ bức mình rồi lại mủi lòng tha lỗi và cũng sợ mình làm quá mà anh lại tìm đến rượu.
Nhưng cuối cùng tôi đã quyết định dù rất đau lòng khi chia tay anh hẳn mà không tha thứ nữa vào cuối năm đó. Khi anh bắt tôi làm những điều vô lí rồi tôi không làm anh lại nói lung tung. Trong đám cưới người bạn, tôi bên nhà gái, anh bên nhà trai. 2 nhà rất xa nhau, anh vừa kết thúc học thì anh về ngay nhà mà không gặp tôi, gặp được1 chút thì anh đòi đi ngay trong tối tới nhà trai. 2 đứa đã hẹn nhau sáng mai a đi đám cưới nhà gái với tôi rồi đưa dâu luôn. Nhưng anh đã uống rượu say ở nhà trai lại không về, sáng hôm sau còn bắt tôi phải đi đưa dâu, tôi say xe ô tô không đi thì bắt tôi đi xe máy 1 mình đi. Trời thì mưa lại lạnh vào cuối năm, anh không nghĩ cho tôi mà bắt tôi phải nghe.
Tôi không nghe và lại cãi nhau, mắng chửi tôi. Tôi thất vọng quá!!! Hôm sau, anh vào nhà tôi và rồi lại điệp khúc cũ nhưng tôi cương quyết không chịu. Anh khóc và tôi cũng khóc, tôi đau vì tôi yêu anh, không muốn chia tay nhưng lại không thể chịu được điều anh làm. Tôi ôm anh lần cuối, hôn anh lần cuối và nói chúng tôi sẽ là bạn, tôi sẽ vẫn quan tâm tới anh. Nhưng năm đó anh được chuyển công tác đi chỗ khác, cách nhà tôi hơn1 cây và tôi đã không được nhìn thấy anh nữa. Chia tay nhau 1 năm, anh đã yêu 2 người khác và tôi cũng được nghe anh yêu họ cũng từng nghĩ đến đám cưới - họ về nhà anh ăn cơm và chơi ở đó nhiều lần rồi. Nhưng sau đó lại chia tay ( tôi không biết tại sao???) .
Còn tôi thì chưa lần nào cả. Tôi thì cũng có nhiều người đến tán tỉnh, cũng chọn 1,2 người để yêu nhưng tôi không thể quên anh nên tình yêu với 2 người kia không được mà chỉ dừng ở tình cảm quan tâm, giúp đỡ lẫn nhau. Anh cũng giới thiệu bạn anh cho tôi, cũng nhiều người công việc tốt, địa vị có, yêu tôi, đẹp trai và nhất là không uống rượu như anh.
Nhưng tất cả lại không làn tôi yêu được mà chỉ coi là bạn bè và nhận làm anh thôi. Anh đã gây cho tôi nhiều nỗi đau cũng như cho tôi nhiều cảm xúc không thể quên. Như một lần nữa, cơ duyên của tôi và anh lại quay lại, bọn tôi gặp lại nhau rồi từ từ đi chơi với nhau. Đi dạo trên đê, qua các cánh đồng, qua con đường mòn dẫn tới sông Hồng, hàng cây 2ven đường đang rụng lá trong buổi chiều cuối thu. Tôi và anh cùng nhau ngắm cảnh mặt trời lặn, gió thổi hiu hiu và cảm nhận được không khí trong lành ở vùng làng quê.
Anh ôn lại những kỉ niệm mà chúng tôi từng có, tôi trách anh vì những điều anh gây ra mà ngày trước tôi chưa từng nói ra. Tôi và anh cởi mở với nhau hơn, cũng đi dạo thường xuyên hơn, nói chuyện nhiều hơn. Trong một lần đi dạo, anh nói muốn tôi ôm anh, tôi đã ôm anh đi hết quãng đường anh đưa tôi đi và trong lòng tôi thầm ước sẽ như vậy mãi mãi. Hạnh phúc bấy lâu tôi đã không được cảm nhận từ anh và từ những người khác. Anh dừng xe lại và lại 1 lần nữa bất ngờ hôn lên môi tôi nhưng không nhẹ nhàng như lần đầu mà nụ hôn mãnh liệt. Anh cũng nói muốn chúng tôi quay lại với nhau.
Nhưng tôi không đồng ý. Tôi sợ tôi sẽ đau nên tôi nói với anh hãy để thời gian xem anh ra sao mới quyết định. Coi như một thử thách với anh. Tôi không phải tỏ ra kiêu ngạo mà tôi muốn anh sẽ thay đổi để tốt cho chính bản thân anh.
Sau4 tháng thử thách, anh cũng không phải là thay đổi toàn bộ mà cũng chỉ bỏ được tính ghen đi 1 chút, uống ít rượu đi 1 chút. Tôi đã nhận lời và tiếp túc thêm 1 năm nữa yêu anh. Nhưng năm đó cũng không mấy tốt như tôi nghĩ mà còn tàn độc hơn, đau lòng hơn, thất vọng hơn. Anh gây chuyện nhiều hơn làm tôi không được 1 ngày yên thân, hết lo lắng anh đi chơi bạn bè làm sao thì lại chuyện anh đập phá rồi lại bị tai nạn. Bao nhiêu chuyện xảy ra cũng chỉ vì rượu mà không nhớ đời.
Tôi hàng ngày phải đạp xe xuống cơ quan anh để thay băng rửa vết thương cho anh, cũng có lúc anh sốt, anh mệt tôi phải chăm sóc và nấu đồ cho anh ăn. Tôi và anh cũng tính tới chuyện kết hôn và cũng ra mắt bố mẹ anh ý. Ban đầu, tôi nghĩ bố mẹ ck tương lại thích mình. Nhưng hoá ra không phải. Sau bao nhiêu chuyện và chúng tôi cũng đã tạo ra cái kết tốt đẹp là lấy nhau xây một mái ấm nhỏ vào cuối năm 2013. Nhưng tổ ấm đó chẳng được nổi 1 tháng mà đã đầy són gió.
Tôi học xong nhưng tôi chưa xin được việc theo ngành mình học mà làm trái ngành. Bố mẹ ck tôi không thích tôi như vậy vì ck tôi cao ráo, đẹp trai, nhà có điều kiện, công việc nhà nước lại đã vào Đảng. Tôi thì không, khuôn mặt dễ nhìn chứ không xinh, mặt tròn đầy đặn, thân hình không chuẩn, công việc không nhà nước, nhà không giàu. Tôi bị soi là kém anh, đũa mốc chòi măm son. Mẹ ck tôi đi xem bói nói tôi ghê gớm, sau này sẽ lộng hành mà áp chế cả nhà ck mà chỉ có mệnh của ck tôi mới trị được tôi. Ck tôi yêu tôi, mẹ nói gì sai hay mắng tôi là lại nói lại mẹ.
Mẹ ck tôi lại cực kì quý con trai lại thấy con trai bênh vk nên tỏ vẻ không thích và ghét tôi nhiều hơn. Tôi bị nói gì cũng chỉ biết im lặng hay cười. Mẹ ck nàng dâu là chuyện muôn thủa từ xưa đến này nhưng tôi không nghĩ bố mẹ ck mình lại không thích mình như vậy.
Mỗi khi anh đi làm về là hai mẹ con ngồi tâm sự , tôi không hiểu mẹ nói gì với anh nhưng mỗi khi như vậy là đêm 2 vk ck ngủ mà tôi có cảm giác như người dưng ngủ với nhau. Anh không nói gì với tôi, tôi ôm anh mà anh đẩy tôi ra. Khi anh không có nhà, mẹ ck tôi nói rất nhiều về anh, thật sự nếu tôi mà nói lại những điều mẹ nói thì chỉ làm tan vỡ tình cảm mẹ con vì anh là người không thích mất lòng tự trọng, không thích bị coi thường. Tôi đã im lặng, khi mẹ ck mắng tôi vô cớ tôi không dám kể với anh.
Tôi chọn cách im lặng để gia đình yên ấm và tôi đã sai, chính sự im lặng đã làm anh hiểu nhầm tôi rất nhiều. Lần cuối cùng anh nói đuổi tôi thì cũng là lúc tôi đã quyết định ra đi. Chuyện của tôi còn rất dài nhưng để kể hết thì thật khó. Tôi chỉ tóm tắt qua cuộc sống tôi đang phải chịu đựng. Khi tôi đi, anh không quan tâm tới mẹ con tôi, không thăm hay hỏi han lấy1 lời mà chỉ khi anh say anh mới tìm đến tôi và làm phiền tôi cả đêm. Tôi phải chăm sóc anh và anh quấy tôi làm tôi mất ngủ.
Anh đòi hỏi tôi phải chiều anh, anh không lo cho tôi và đứa trẻ sẽ ra sao. Anh không sợ tôi sảy thai mà chỉ muốn thoả mãn dục vọng của anh. Tôi rất sợ. Rồi rất nhiều lần khác. Anh cũng không đưa 1 đồng nào để lo cho tôi và đứa con mà tôi chỉ biết dựa vào bố mẹ tôi. Anh bỏ tiền đi chơi, bao bạn bè nhưng khi tôi hỏi tiền để mua thuốc hay sữa anh lại nói không có. Suốt quá trình mang thai mà tôi tự kiếm tiền tự lo cho mình mà không đòi hỏi anh lấy1 đồng hay bên nhà ck phải lo.
Anh thầu 1 cái ao thì bắt được ít cua, tôm, ốc và mấy con cá chép mang cho tôi được1 lần thì anh đi khoe với mọi người là anh quan tâm tới vk con. Nhưng rồi mọi thứ ngon, tốt, tiền lương thì chỉ anh và bạn anh hưởng. Tôi đã không muốn nói nhiều nhưng anh lại gây sự làm tôi bực. Tôi cứ tha lỗi cho anh xong anh lại gây ra lỗi. Điều tôi cặm hận nhiều là khi tôi đang mang bầu con của anh mà tôi và bố mẹ chờ cơm anh( anh kêu nấu cơm anh ăn), tôi gọi điện rất nhiều mà không nghe máy, được1 lúc thì có 1 người con gái nghe máy ăn nói láo với tôi. Tôi hỏi anh đâu mà nói anh đang ngủ, tôi kêu đưa máy cho anh thì kêu mày là ai, tôi nói là vk thì kêu mày đừng nói điêu, rồi doạ đánh nát mặt tôi, chửi tôi.
Tôi rất bực anh. Tôi là vk được cưới hỏi đàng hoàng mà lại để cho đứa con gái khác nói như đánh ghen. Tôi không doạ nó thì thôi mà lại doạ tôi. Tôi hỏi anh thì anh kêu bạn anh trêu tôi, thử xem tôi yêu anh và ghen tới đâu. Rồi trong 1 lần say rượu, tôi chăm sóc anh mà anh còn gọi tên người yêu cũ và nói yêu họ, còn đạp tôi từ trên giường xuống đất mà thành giường của chúng tôi rất cao.
Làm tôi chút nữa gặp vấn đề. Con tôi đã mấy lần gặp chuyện nhưng đều không làm sao. Thật may mắn!!! Con tôi chưa ra đời mà đã không được bên nội nhận mà nói không cần đứa cháu này, ck tôi cũng mặc kệ tất cả mà phó mặc cho tôi. Cuộc sống thật nhiều điều bất ngờ xảy ra mà mình không đoán trước được. Tưởng sẽ hạnh phúc với người mình yêu, có đứa con ngay khi mới lấy nhau. Bố mẹ ck yêu quý nhưng rồi mọi chuyện không như tôi nghĩ.
Tôi giờ chỉ còn cách chờ đứa con ra đời mà làm niềm vui. Cũng không thể về nhà ck sống được vì bố mẹ ck đuổi tôi đi nhưng lại nói tôi bỏ ck về nhà đẻ( tôi đã xin về dưỡng thai, đồng ý xong lại nói tôi bỏ về) không cho tôi về mà bắt bố mẹ tôi xuống xin mới cho về. Lần thứ2 đuổi tôi đi vì cáu ck tôi ( lđược 1 tháng tôi ở nhà đẻ rồi xin về thì mắng bắt bố mẹ xuống thì cho ở, anh nói gì và xin cho tôi ở lại chờ bố mẹ tôi xuống. Nhưng tôi không láo lếu, cãi giả, mất dạy với bố mẹ ck, không bỏ ck thì tôi không sai mà phải xuống xin) đi uống rượu nhiều,4 hôm liên tục mẹ ck tôi đuổi tôi đi nhưng tôi vẫn xin ở lại.
Cuối cùng, hôm đó anh đi chơi và tắt điện thoại, mẹ ck tôi ức chế và đã nén hết đồ đạc tôi ra đường, cấm tôi lên phòng và vào nhà. Giờ có ck như không có ck, sống không được với anh, anh chửi cả bố mẹ tôi, láo với mẹ tôi, chửi tôi, rủa con tôi chết đi. Cuộc sống gia đình mà như địa ngục, hạnh phúc không có với tôi và đứa trẻ 2 tháng nữa ra đời. Con tôi có bố mà như không có bố.

