Tuesday, July 1, 2014

Vì sao con gái cứ phải lấy chồng hả mẹ?

Con có một nhan sắc đủ dùng, một trí thông minh không quá tệ, một gia đình yêu con vô điều kiện, một mái ấm để quay về vậy thì tại sao con phải dốc lòng dốc sức cho những tình cảm vơi đầy ngoài kia khi mà người ta không xứng đáng, con muốn chăm sóc người thân của con chứ không phải một người dưng xa lạ.

Đã lâu rồi con không viết, con không dành hàng giờ cho cuốn nhật ký hay đánh word để gửi blog hay các trang tâm sự. Đã lâu rồi con cũng không về với mẹ chỉ để kể lể chuyện tình cảm của con. Con bị cuốn theo những cái gọi là bộn bề cuộc sống, là tương lai, là công việc, là hoài bão, là tham vọng.

Trước đây mẹ từng nói "con gái yêu nhiều sẽ mất duyên" khi thấy con cứ chấp chới giữa các mối tình không đầu không cuối, con thì không sợ mất duyên, con chỉ lo tim con sẽ ít đập nhanh hơn, vì bình tĩnh, bình tĩnh vì từng trải.

Và thực sự bây giờ con đã chẳng còn bị lênh đênh trong những tình cảm khó kiểm soát nữa.Ngày hôm nay con đã trưởng thành hơn rất nhiều, con hiểu con có một nhan sắc đủ dùng, một trí thông minh không quá tệ, một gia đình yêu con vô điều kiện, một mái ấm để quay về vậy thì tại sao con phải dốc lòng dốc sức cho những tình cảm vơi đầy ngoài kia khi mà thực sự người ta đâu xứng đáng.

Tại sao con được bố mẹ nuôi dưỡng bao nhiêu năm trời mà con lại phải về chăm sóc cho những người dưng xa lạ. Con cảm thấy sợ hãi trước những mối quan hệ hôn nhân, bộn bề trước lo toan cuộc sống cơm áo gạo tiền, lo lắng trước những mối quan hệ ngoài luồng. Tại sao con gái cứ phải lấy chồng hả mẹ?


Ngày trước con cũng từng một thời yêu đương mơ mộng, kiếm tìm những tình cảm không đầu không cuối. Rồi cuối cùng con lại trở lại với một trời hoang hoải.

Con tự hỏi trên đời này sẽ có bao nhiêu người con gái như con? Yêu nhầm người và thương sai lúc. Đường yêu gấp khúc, loanh quoanh mãi không tìm thấy một quãng đường tình phẳng phiu.

Sau những hoang hoải đó, con đã tự biết cách đứng lên. Con vẫn sẽ yêu và tìm người đàn ông yêu con thật lòng, nhưng niềm tin không bao giờ con trao trọn vẹn nữa. Con sẽ dịu dàng vừa đủ và biết sử dụng móng vuốt khi cần. Con trai là vậy, thằng nào cũng mở miệng ra khăng khăng là một lòng một dạ. Nhưng thực chất là lòng với con này còn dạ với con kia..Thế còn ruột, gan, phèo, phổi nằm ở con nào ai mà đoán được. Tuổi thanh xuân vốn đã keo kiệt từng ngày, cớ gì con cứ phải bận lòng vì những thứ chẳng đi đâu vào đâu đó.



Con cũng đã từng có những mối hận thù trong quá khứ, hận người đã từng nhẫn tâm quăng quật con vẫy vùng trong thương đau.Con cũng đã từng có những đêm khóc đến vật vã. Sự ích kỷ của một đứa con gái, dằn vặt, xâu xé những ý nghĩ cứ chồng chất lên nhau, càng nhiều bao nhiêu thì sự tức giận càng tăng thêm gấp bội, rồi thù hận, rồi nước mắt, cứ thế tuôn trào...

Nhưng hiện tại, con đã đủ trưởng thành để bình tâm trở lại..để tha thứ cho cái quá khứ ngày xưa.

Con học được cách không phụ thuộc, không dựa dẫm và cũng chẳng yếu mềm, là đứng vững trong trời đấy, không cần phải tầm gửi vào ai.

Đã từng lúc con nhấm nháp nỗi hận thù từng chút một để hiểu rằng cuộc đời là một vòng tròn của sự công bằng.

Nhiều lúc giữa bộn bề cuộc sống, con cũng cảm thấy cần lắm một bờvai giúp con xua tan những áp lực vô hình, đó là một chiều lững thững trên phố, với ánh đèn phủ mờ tâm trạng, bụi bay vào mắt, nhòe nhoẹt nước, run vai khóc nấc. Nhiều lúc con tự hỏi, tình yêu chỉ đơn giản là mối quan hệ không rõ ràng, nhập nhằng giữa yêu và thương, giữa quyền lợi và trách nhiệm, có gì hay ho mà người ta ca tụng đến thế.

Rồi con nhìn lại quãng đường và thấy mình cũng đã mắc sai lầm khi con yêu ai cũng dốc hết ruột gan của mình ra cho người ta biết, để người ta chà đạp không thương tiếc. Con sai lầm khi đã dốc cạn hết thương yêu để vun vén cho thứ hạnh phúc tưởng rằng có thể tồn tại vĩnh viễn. Con gái mà đôi khi vẫn thế, không được lý trí lắm mẹ ạ, một khi bị tấn công sẽ trở thành tù binh của ái tình.

Mẹ đừng buồn phiền trước những suy nghĩ đó của con mẹ nhé. Nếu may mắn rằng mai đây sẽ có người giúp con xóa nhòa được những suy nghĩ đó, thì mẹ cũng tin rằng con đủ mạnh mẽ để không phải phụ thuộc vào ai.

Monday, June 30, 2014

Con tôi có bố mà như không !

Thời gian yêu nhau rồi lấy nhau của tôi và anh đã trải qua được hơn3 năm. Đó cũng chưa phải thời gian dài so với nhiều đôi khác. Cũng nhiều cay đắng ngọt bùi trải qua với nhau, chia tay rồi quay về với nhau cũng rất nhiều. Tưởng rằng sau bao nhiều thời gian như vậy mà tôi và anh lấy nhau sẽ có cuộc sống hạnh phúc như mơ. Nhưng sự thật lại phũ phàng so với điều mình mơ ước. Tôi nhớ lại những ngày đầu mới quen nhau như mới trải qua được mấy ngày.

Ngày tôi và anh quen nhau như định mệnh đó. Tôi không nghĩ rằng anh sẽ là chồng tôi và làm tôi đau khổ như vậy. Anh là giáo viên dạy tôi quân sự do trường tôi mời về dạy. A là bộ đội. Lần đầu gặp thì chỉ biết nhận xét anh cỏi mở nhưng cũng khó tính, cao ráo, cũng có khuôn mặt ưa nhìn. Thu hút khá nhiều con gái trong khoá chúng tôi. Nhưng tôi lại chẳng có cảm giác gì vì anh dạy học nghiêm khắc và do tôi không có cảm tình lần đầu gặp anh.

Lần đó, tôi bị đau mắt lên phải đeo kính( kính đen và to), do sáng dạy muộn không kịp ăn sáng mà đã uống thuốc làm tôi bị say thuốc kháng sinh. Tôi choáng váng, mệt và muốn ói. Khi anh chỉ huy tập hợp, tôi không thể đứng nổi mà anh ra chưa biết gì đã quát tôi và đặt tay anh lên vai tôi. Tôi đã đang mệt liền nổi cáu, hất tay anh ra và quát lại : "em đang mệt và choáng đầu, thầy từ từ rồi em vào hàng". Lúc đó, anh chỉ nói mệt thì ra ngoài không phải tập, tôi không ra nhưng lúc đó tôi choáng quá chút nữa thì ngất, đứng không vững may mà anh đỡ tôi.

Từ lúc đó, tôi có cảm giác ghét anh nhưng cũng thích trêu chọc anh. Còn anh thì chắc cũng ghét tôi. Tôi để ý anh từng chút một rồi soi mói, nói đểu anh khi dạy. Anh dùng nhạc chuông lạ tôi cũng mỉa mai. Khi học không dùng điện thoại nên anh thu của chúng tôi để giữ hộ nhưng không hiểu sao điện thoại của tôi thì anh cầm hộ nhét vào người. Còn điện thoại của các bạn khác lại để trong cặp.



Tôi đi đường mà gặp anh thì chỉ úm anh bị ngã xe để tôi ra giúp ( ý nghĩ điên rồ). Rồi sau1 tuần học, chúng tôi bắt đầu thi. Thật bất ngờ là anh lại là người chấm thi cho lớp tôi. Bạn bè tôi ồ hết cả lên vì thích thú, tôi thì buồn vì nghĩ trong thời gian dạy tôi đã làm anh cáu nhiều thể nào cũng bị điểm thấp thôi ( sợ bị trả thù ). Tôi lo lắng rất nhiều nhưng vẫn đứng trêu chọc anh, mỉa mai anh là:"gái xinh chắc thầy thể nào cảh cho điểm cao, xấu như em chắc thầy cho điểm thấp thôi".

Anh không nói gì chỉ cười. Làm như vậy tôi càng tức. Bọn con gái lớp tôi muốn xin số điện thoại của anh nhưng không dám mà lại nhờ tôi. Tôi hỏi anh có người yêu chưa, anh nói chưa, tôi không tin nhưng cũng xin số cho mấy đứa bạn. Anh hồn nhiên đọc cho tôi. Lúc thi xong tôi nhắn tin trêu anh và anh cũng vậy. Anh gọi tôi là họ trò ngỗ ngược, tôi gọi anh là thầy giáo khó tính. Ghét anh mà ngày nào tôi và anh cũng nói chuyện với nhau, chỗ anh làm rất gần nhà tôi nên mỗi ngày tôi và anh cũng phải làm gì đó để nhìn thấy nhau1 chút. Tới ngày 8-3, tôi hỏi anh có tặng quà hay hoa cho ai không?

Anh nói không nhưng đến tối anh bất ngờ tặng tôi1 bó hoa lan mà không nói gì, chỉ kêu tôi ra gặp có việc rồi đưa tôi xong chạy đi mất. Để lại tôi sững sờ với bó hoa trong tay, ngại ngượng đang đứng ngoài đường xen lẫn hạnh phúc lạ lạ. Từ đó, tôi và anh yêu nhau từ bao giờ, làm người yêu từ bao giừo không biết, chẳng ai nói với ai cả. Chỉ biết có thời gian là đi chơi với nhau, không thì cũng phải gặp nhau 5 phút. Có những lúc anh muốn gặp tôi mà bắt tôi chạy ra chỗ anh làm để gặp1 chút rồi tôi lại chạy về. Buổi chiều, anh rủ tôi đi chơi, đi dạo ở trên đê và ra sông để ngắm cảnh. Rồi anh bắt ngờ ôm tôi và hôn nhẹ lên môi tôi. Tôi ngượng ngùng đẩy anh ra nhưng anh không chịu còn hôn tôi mãnh liệt hơn.

Tôi lúc đầu không chịu nhưng rồi cũng bị nụ hôn của anh làm tôi bị cuốn vào đó mà đáp trả nụ hôn của anh. Cảm giác của tôi lâng lâng, khó tả, tôi chưa từng có cảm giác đó. Nhưng hạnh phúc đó đã chẳng được bao lâu thì tôi biết anh là người hay uống rượu, mỗi lần uống là anh không biết gì, ăn nói lung tung và toàn nửa đêm gọi điện quấy tôi. Anh nói đủ thứ trên đời. Tôi bắt đầu thấy sợ, tôi không thích đàn ông say xỉn vì cô tôi lấy phải người ck hay say mà đánh đập cô, bán hết đồ đạc trong nhà, không chăm lo gia đình. Tôi bị ám ảnh điều đó. Tôi yêu anh nên khuyên anh rất nhiều, nhẹ nhàng có, mắng có, giẫn hờn có rồi doạ chia tay nếu anh không bỏ. Nhưng vẫn không được.

Rồi tôi lại phát hiện anh không như tôi nghĩ trước kia, mạnh mẽ, kiên định mà là người yếu đuối và nghịch ngợm, không sợ gì hết, bất chấp tất cả. Anh cũng là người hay" GHEN"- đó là điều tôi lo sợ nhất. Anh ghen1 cách mù quáng, không cần biết đúng sai, không cần biết họ là ai mà chủ cần biết tôi đang gọi điện với người con trai khác, đang ở cạnh người con trai khác, người con trai khác quan tâm tới tôi là anh ghen. Anh ghen với chính anh rể của tôi khi anh rể tôi thấy tôi đi chơi chưa về ăn cơm để chiều đi học. Anh gọi điện nhiều lần để giục, thế mà anh cũng ghen lên.

Bạn bè tôi rủ tôi đi chơi có nam có nữ mà anh cũng phải gọi điện mấy chục cuộc để kiểm tra xem tôi có lấy cớ đi chơi riêng với con trai khác không? Đang nói chuyện mà vọng giọng nói khác giới là anh cũng điên lên mắng tôi thậm tệ làm tôi xấu mặt với bạn. Rồi anh được cử đi học xa nửa năm, thời gian đó anh và tôi cãi nhau nhiều hơn, giận nhau nhiều hơn và tôi chia tay anh nhiều hơn. Nhưng anh mỗi lần gây chuyện xong, làm tôi tổn thương xong anh lại xin lỗi. Lời nói độc địa không suy nghĩ của anh khi anh say rượu, khi anh ghen mù quáng đã giết tình yêu của tôi và anh.

Anh giải thích vì anh yêu tôi, sợ mất tôi, anh ghen vì anh yêu nên tôi lại tha thứ. Anh còn thử tôi bằng cách, ngày anh nghỉ xin về chơi, anh không báo cho tôi biết mà lại đi theo dõi tôi xem tôi có đi với người khác giới không? Thấy tôi nghe điện thoại thì cũng gọi điện để tôi phải chuyển cuộc gọi để nghe và tra khảo nói chuyện với ai? Biết rõ mọi chuyện rồi thì anh bất ngờ ra gặp tôi và đi chơi. Anh hay kiểm tra tin nhắn và cuộc gọi trong máy tôi xem có số lạ và có trong danh bạ anh nào thì hỏi anh này là ai? Là gì của em? Anh em chơi với nhau thì hỏi quen lâu chưa? Chắc cũng có tình ý thì mới nhắn tin gọi điện chứ gì? Tôi đi chơi với anh em, bạn bè mà anh có nhà tôi đều đưa đi gặp. Giới thiệu người yêu tôi là anh, nhưng anh vân không tin, anh bắt tôi thể hiện tình cảm trước mặt họ, anh khoác vai tôi, bắt tôi bóc thức ăn đút cho anh.

Anh muốn làm như vậy để minh chứng tôi là của anh, nhưng khi tôi mà phản kháng không muốn làm vì ngại thì anh nói:" cô sợ ai mà không dám tình cảm với tôi?". Khi tôi phát cáu vì những điều đó mà đang ngồi trên xe máy mà nhảy xuống, mắng chửi anh vì điều vô lí anh nghĩ ra ngay ở ngoài đường và bỏ đi bộ1 mình thì anh lại xin lỗi. Với anh, gây tội rồi xin lỗi rồi lại lí do yêu mới vậy. Tôi thì cứ bức mình rồi lại mủi lòng tha lỗi và cũng sợ mình làm quá mà anh lại tìm đến rượu.

Nhưng cuối cùng tôi đã quyết định dù rất đau lòng khi chia tay anh hẳn mà không tha thứ nữa vào cuối năm đó. Khi anh bắt tôi làm những điều vô lí rồi tôi không làm anh lại nói lung tung. Trong đám cưới người bạn, tôi bên nhà gái, anh bên nhà trai. 2 nhà rất xa nhau, anh vừa kết thúc học thì anh về ngay nhà mà không gặp tôi, gặp được1 chút thì anh đòi đi ngay trong tối tới nhà trai. 2 đứa đã hẹn nhau sáng mai a đi đám cưới nhà gái với tôi rồi đưa dâu luôn. Nhưng anh đã uống rượu say ở nhà trai lại không về, sáng hôm sau còn bắt tôi phải đi đưa dâu, tôi say xe ô tô không đi thì bắt tôi đi xe máy 1 mình đi. Trời thì mưa lại lạnh vào cuối năm, anh không nghĩ cho tôi mà bắt tôi phải nghe.

Tôi không nghe và lại cãi nhau, mắng chửi tôi. Tôi thất vọng quá!!! Hôm sau, anh vào nhà tôi và rồi lại điệp khúc cũ nhưng tôi cương quyết không chịu. Anh khóc và tôi cũng khóc, tôi đau vì tôi yêu anh, không muốn chia tay nhưng lại không thể chịu được điều anh làm. Tôi ôm anh lần cuối, hôn anh lần cuối và nói chúng tôi sẽ là bạn, tôi sẽ vẫn quan tâm tới anh. Nhưng năm đó anh được chuyển công tác đi chỗ khác, cách nhà tôi hơn1 cây và tôi đã không được nhìn thấy anh nữa. Chia tay nhau 1 năm, anh đã yêu 2 người khác và tôi cũng được nghe anh yêu họ cũng từng nghĩ đến đám cưới - họ về nhà anh ăn cơm và chơi ở đó nhiều lần rồi. Nhưng sau đó lại chia tay ( tôi không biết tại sao???) .

Còn tôi thì chưa lần nào cả. Tôi thì cũng có nhiều người đến tán tỉnh, cũng chọn 1,2 người để yêu nhưng tôi không thể quên anh nên tình yêu với 2 người kia không được mà chỉ dừng ở tình cảm quan tâm, giúp đỡ lẫn nhau. Anh cũng giới thiệu bạn anh cho tôi, cũng nhiều người công việc tốt, địa vị có, yêu tôi, đẹp trai và nhất là không uống rượu như anh.

Nhưng tất cả lại không làn tôi yêu được mà chỉ coi là bạn bè và nhận làm anh thôi. Anh đã gây cho tôi nhiều nỗi đau cũng như cho tôi nhiều cảm xúc không thể quên. Như một lần nữa, cơ duyên của tôi và anh lại quay lại, bọn tôi gặp lại nhau rồi từ từ đi chơi với nhau. Đi dạo trên đê, qua các cánh đồng, qua con đường mòn dẫn tới sông Hồng, hàng cây 2ven đường đang rụng lá trong buổi chiều cuối thu. Tôi và anh cùng nhau ngắm cảnh mặt trời lặn, gió thổi hiu hiu và cảm nhận được không khí trong lành ở vùng làng quê.

Anh ôn lại những kỉ niệm mà chúng tôi từng có, tôi trách anh vì những điều anh gây ra mà ngày trước tôi chưa từng nói ra. Tôi và anh cởi mở với nhau hơn, cũng đi dạo thường xuyên hơn, nói chuyện nhiều hơn. Trong một lần đi dạo, anh nói muốn tôi ôm anh, tôi đã ôm anh đi hết quãng đường anh đưa tôi đi và trong lòng tôi thầm ước sẽ như vậy mãi mãi. Hạnh phúc bấy lâu tôi đã không được cảm nhận từ anh và từ những người khác. Anh dừng xe lại và lại 1 lần nữa bất ngờ hôn lên môi tôi nhưng không nhẹ nhàng như lần đầu mà nụ hôn mãnh liệt. Anh cũng nói muốn chúng tôi quay lại với nhau.

Nhưng tôi không đồng ý. Tôi sợ tôi sẽ đau nên tôi nói với anh hãy để thời gian xem anh ra sao mới quyết định. Coi như một thử thách với anh. Tôi không phải tỏ ra kiêu ngạo mà tôi muốn anh sẽ thay đổi để tốt cho chính bản thân anh.

Sau4 tháng thử thách, anh cũng không phải là thay đổi toàn bộ mà cũng chỉ bỏ được tính ghen đi 1 chút, uống ít rượu đi 1 chút. Tôi đã nhận lời và tiếp túc thêm 1 năm nữa yêu anh. Nhưng năm đó cũng không mấy tốt như tôi nghĩ mà còn tàn độc hơn, đau lòng hơn, thất vọng hơn. Anh gây chuyện nhiều hơn làm tôi không được 1 ngày yên thân, hết lo lắng anh đi chơi bạn bè làm sao thì lại chuyện anh đập phá rồi lại bị tai nạn. Bao nhiêu chuyện xảy ra cũng chỉ vì rượu mà không nhớ đời.

Tôi hàng ngày phải đạp xe xuống cơ quan anh để thay băng rửa vết thương cho anh, cũng có lúc anh sốt, anh mệt tôi phải chăm sóc và nấu đồ cho anh ăn. Tôi và anh cũng tính tới chuyện kết hôn và cũng ra mắt bố mẹ anh ý. Ban đầu, tôi nghĩ bố mẹ ck tương lại thích mình. Nhưng hoá ra không phải. Sau bao nhiêu chuyện và chúng tôi cũng đã tạo ra cái kết tốt đẹp là lấy nhau xây một mái ấm nhỏ vào cuối năm 2013. Nhưng tổ ấm đó chẳng được nổi 1 tháng mà đã đầy són gió.

Tôi học xong nhưng tôi chưa xin được việc theo ngành mình học mà làm trái ngành. Bố mẹ ck tôi không thích tôi như vậy vì ck tôi cao ráo, đẹp trai, nhà có điều kiện, công việc nhà nước lại đã vào Đảng. Tôi thì không, khuôn mặt dễ nhìn chứ không xinh, mặt tròn đầy đặn, thân hình không chuẩn, công việc không nhà nước, nhà không giàu. Tôi bị soi là kém anh, đũa mốc chòi măm son. Mẹ ck tôi đi xem bói nói tôi ghê gớm, sau này sẽ lộng hành mà áp chế cả nhà ck mà chỉ có mệnh của ck tôi mới trị được tôi. Ck tôi yêu tôi, mẹ nói gì sai hay mắng tôi là lại nói lại mẹ.

Mẹ ck tôi lại cực kì quý con trai lại thấy con trai bênh vk nên tỏ vẻ không thích và ghét tôi nhiều hơn. Tôi bị nói gì cũng chỉ biết im lặng hay cười. Mẹ ck nàng dâu là chuyện muôn thủa từ xưa đến này nhưng tôi không nghĩ bố mẹ ck mình lại không thích mình như vậy.

Mỗi khi anh đi làm về là hai mẹ con ngồi tâm sự , tôi không hiểu mẹ nói gì với anh nhưng mỗi khi như vậy là đêm 2 vk ck ngủ mà tôi có cảm giác như người dưng ngủ với nhau. Anh không nói gì với tôi, tôi ôm anh mà anh đẩy tôi ra. Khi anh không có nhà, mẹ ck tôi nói rất nhiều về anh, thật sự nếu tôi mà nói lại những điều mẹ nói thì chỉ làm tan vỡ tình cảm mẹ con vì anh là người không thích mất lòng tự trọng, không thích bị coi thường. Tôi đã im lặng, khi mẹ ck mắng tôi vô cớ tôi không dám kể với anh.

Tôi chọn cách im lặng để gia đình yên ấm và tôi đã sai, chính sự im lặng đã làm anh hiểu nhầm tôi rất nhiều. Lần cuối cùng anh nói đuổi tôi thì cũng là lúc tôi đã quyết định ra đi. Chuyện của tôi còn rất dài nhưng để kể hết thì thật khó. Tôi chỉ tóm tắt qua cuộc sống tôi đang phải chịu đựng. Khi tôi đi, anh không quan tâm tới mẹ con tôi, không thăm hay hỏi han lấy1 lời mà chỉ khi anh say anh mới tìm đến tôi và làm phiền tôi cả đêm. Tôi phải chăm sóc anh và anh quấy tôi làm tôi mất ngủ.

Anh đòi hỏi tôi phải chiều anh, anh không lo cho tôi và đứa trẻ sẽ ra sao. Anh không sợ tôi sảy thai mà chỉ muốn thoả mãn dục vọng của anh. Tôi rất sợ. Rồi rất nhiều lần khác. Anh cũng không đưa 1 đồng nào để lo cho tôi và đứa con mà tôi chỉ biết dựa vào bố mẹ tôi. Anh bỏ tiền đi chơi, bao bạn bè nhưng khi tôi hỏi tiền để mua thuốc hay sữa anh lại nói không có. Suốt quá trình mang thai mà tôi tự kiếm tiền tự lo cho mình mà không đòi hỏi anh lấy1 đồng hay bên nhà ck phải lo.

Anh thầu 1 cái ao thì bắt được ít cua, tôm, ốc và mấy con cá chép mang cho tôi được1 lần thì anh đi khoe với mọi người là anh quan tâm tới vk con. Nhưng rồi mọi thứ ngon, tốt, tiền lương thì chỉ anh và bạn anh hưởng. Tôi đã không muốn nói nhiều nhưng anh lại gây sự làm tôi bực. Tôi cứ tha lỗi cho anh xong anh lại gây ra lỗi. Điều tôi cặm hận nhiều là khi tôi đang mang bầu con của anh mà tôi và bố mẹ chờ cơm anh( anh kêu nấu cơm anh ăn), tôi gọi điện rất nhiều mà không nghe máy, được1 lúc thì có 1 người con gái nghe máy ăn nói láo với tôi. Tôi hỏi anh đâu mà nói anh đang ngủ, tôi kêu đưa máy cho anh thì kêu mày là ai, tôi nói là vk thì kêu mày đừng nói điêu, rồi doạ đánh nát mặt tôi, chửi tôi.

Tôi rất bực anh. Tôi là vk được cưới hỏi đàng hoàng mà lại để cho đứa con gái khác nói như đánh ghen. Tôi không doạ nó thì thôi mà lại doạ tôi. Tôi hỏi anh thì anh kêu bạn anh trêu tôi, thử xem tôi yêu anh và ghen tới đâu. Rồi trong 1 lần say rượu, tôi chăm sóc anh mà anh còn gọi tên người yêu cũ và nói yêu họ, còn đạp tôi từ trên giường xuống đất mà thành giường của chúng tôi rất cao.

Làm tôi chút nữa gặp vấn đề. Con tôi đã mấy lần gặp chuyện nhưng đều không làm sao. Thật may mắn!!! Con tôi chưa ra đời mà đã không được bên nội nhận mà nói không cần đứa cháu này, ck tôi cũng mặc kệ tất cả mà phó mặc cho tôi. Cuộc sống thật nhiều điều bất ngờ xảy ra mà mình không đoán trước được. Tưởng sẽ hạnh phúc với người mình yêu, có đứa con ngay khi mới lấy nhau. Bố mẹ ck yêu quý nhưng rồi mọi chuyện không như tôi nghĩ.

Tôi giờ chỉ còn cách chờ đứa con ra đời mà làm niềm vui. Cũng không thể về nhà ck sống được vì bố mẹ ck đuổi tôi đi nhưng lại nói tôi bỏ ck về nhà đẻ( tôi đã xin về dưỡng thai, đồng ý xong lại nói tôi bỏ về) không cho tôi về mà bắt bố mẹ tôi xuống xin mới cho về. Lần thứ2 đuổi tôi đi vì cáu ck tôi ( lđược 1 tháng tôi ở nhà đẻ rồi xin về thì mắng bắt bố mẹ xuống thì cho ở, anh nói gì và xin cho tôi ở lại chờ bố mẹ tôi xuống. Nhưng tôi không láo lếu, cãi giả, mất dạy với bố mẹ ck, không bỏ ck thì tôi không sai mà phải xuống xin) đi uống rượu nhiều,4 hôm liên tục mẹ ck tôi đuổi tôi đi nhưng tôi vẫn xin ở lại.

Cuối cùng, hôm đó anh đi chơi và tắt điện thoại, mẹ ck tôi ức chế và đã nén hết đồ đạc tôi ra đường, cấm tôi lên phòng và vào nhà. Giờ có ck như không có ck, sống không được với anh, anh chửi cả bố mẹ tôi, láo với mẹ tôi, chửi tôi, rủa con tôi chết đi. Cuộc sống gia đình mà như địa ngục, hạnh phúc không có với tôi và đứa trẻ 2 tháng nữa ra đời. Con tôi có bố mà như không có bố.

Friday, June 27, 2014

Viết cho mẹ

Con đã viết rất nhiều, viết rất rất nhiều, nhưng chưa một lần viết về mẹ, dù mẹ là người ở bên con nhiều nhất, lâu nhất và là người thật sự yêu thương con. Hôm nay con bỗng thấy rằng...

Ánh mắt mẹ đem bình an đến cho con. Những lúc vô tình con nhìn thấy mẹ đang lặng lẽ ngắm ba bố con, con bỗng cảm thấy được ở nhà thật an toàn và ấm áp. Những khi con đi đâu về hoặc bắt đầu đi, mẹ luôn ra đến tận cửa nhìn con. Những nẻo đường con đi qua luôn cõng trên lưng một đôi mắt, như một mảnh bùa bình an.




Đôi tay mẹ trói tâm hồn con. Những món ăn, những góc nhà, những công việc thường nhật linh tinh... gắn vào từng rãnh nhỏ trong khối óc của con. Con phát hiện ra mình có một thói quen so sánh rất hay là 'Xời ơi mẹ tao nấu món này ngon hơn nhiều', 'Tao chỉ thích ăn món abc của mẹ tao thôi, tao ghiền món đó' hoặc là 'kệ tao mẹ tao dạy tao làm zậy đó, cho nó sạch nó gọn' hoặc 'ở nhà mẹ con cũng hay làm zậy cho chị em con lắm', 'mẹ con làm khác hơn, mẹ con...' Con phát hiện rằng bất kì người phụ nữ nào con gặp con đều liên tưởng đến mẹ, bất kì sống ở nơi đâu thì nếp sống ở đó đều làm con nhớ mẹ.


Bước chân mẹ khiến con an tâm. Đôi bàn chân mẹ bằng không có vết lõm, khi bước đi trên sàn gạch bông luôn phát ra những tiếng 'chách chách', hôm nào cả buổi không nghe được âm thanh đó là thể nào con cũng phải đi ra hỏi bố một tiếng 'mẹ đi đâu mất rồi', hoặc là ở nhà ngoại chỉ cần nghe âm thanh đó vang lên con biết ngay là mẹ. Âm thanh thuộc bản quyền của mẹ, rất bình thường nhưng khiến 3 bố con an tâm. Đôi khi lúc 11h trưa và 5h chiều thỉnh thoảng con rất nhớ âm thanh đó, vì giờ đó mẹ đi khắp nhà để dọn dẹp. Con nằm và nghe.

Tiếng nói mẹ đem sự trưởng thành đến cho con. Những lần mẹ dạy, những lần roi vụt lên kèm theo một câu 'từ nay chừa nghe', những trận tranh cãi nảy lửa kèm theo những cái tôi, sự bức tức kéo dài, cả những lần mẹ kể hoài hoặc nói hoài một chuyện nào đó từ sáng đến chiều (thỉnh thoảng vài tháng sau còn đem ra nói lại)... Tất cả như mưa dầm thấm đất, con chẳng bao giờ hiểu được tại sao mẹ lại nói nhiều như vậy cho đến khi con gặp phải những rắc rối từ bên ngoài. Mẹ không dạy con cách xử lý tất cả các tình huống, nhưng mẹ dạy được con chọn cách mà tất cả mọi người ít phải tổn thương lẫn nhau.

Nước mắt mẹ làm mềm tim con, nơi mà con nghĩ mẹ chẳng bao giờ hiểu nổi. Ừ thì mẹ chẳng bao giờ hiểu được tại sao con lại làm thế này, tại sao con lại làm thế kia. Bao nổ lực của mẹ cố gắng để thay đổi con đều vô ích, nhưng nước mắt mẹ làm con đau lòng, đau hơn tất cả trăm ngàn roi vọt và khiến con phải tự điều chỉnh hành vi lối sống của mình.

Và mẹ, chỉ một từ giản đơn, người phụ nữ bình thường với những việc làm cũng rất bình thường, khiến con phải rơi nước mắt giữa biết bao người khi ngồi viết những dòng này trong một quán cafe. Khiến con thấy rằng con vừa hạnh phúc lại vừa thật tầm thường so với tình yêu của mẹ.

Từ lâu lắm con đã quên những cái hôn, những cái ôm ấm áp, những lời nói yêu thương của mẹ và con. Con nghĩ những điều đó dường như không cần thiết (hay là con không đủ can đảm để làm?), vì khi con nhớ mẹ con chẳng hề nhớ đến những lần mẹ nói thương con, con chẳng nhớ đến những lần mẹ mua sắm cho con những vật dụng đắt tiền. Khi con nhớ mẹ, con nhớ trước nhất là dáng người mẹ, những việc lặt vặt mẹ hay làm, rồi đến những lần mẹ vụt roi lên, nhớ những lần bị tổng sỉ vả. Nhưng con chẳng nhớ đến vì thù dai, mà là con bỗng thấy con thương mẹ ở những lúc đó hơn hết (vì sao thì con cũng chẳng biết).

Con không viết những dòng này vào ngày lễ Vu Lan, ngày 8-3 hay ngày gì gì khác. Con chỉ viết những dòng này vào ngày hôm nay, một ngày bình thường con cảm thấy thật sự nhớ mẹ, nghĩ về tình yêu của mẹ. Viết bằng tình cảm thật sự trong con.

Lần đầu tiên con viết về mẹ, con tốn quá chừng là nước mắt (và mất luôn phong độ của một cá nhân giữa đám đông nữa). Điều tất nhiên là con sẽ giấu nhẹm cái bài viết này như bao đứa con khác, mãi mãi mẹ chẳng bao giờ xem được. Vì mẹ yêu con rất thầm lặng, nên con cũng sẽ lặng lẽ yêu mẹ. Và mẹ, và con, sẽ luôn tự hỏi tại sao chẳng bao giờ hiểu được nhau.

Tại sao bày tỏ tình yêu với người xa lạ rất dễ dàng, nhưng lại quá khó khăn khi nói rằng con yêu mẹ?

Đã kịp yêu đâu, sao cứ giục lấy chồng?

Tình yêu vốn là một thứ không hề có kế hoạch. Nó không đến vào lúc bạn váy áo tươm tất, kẻ mắt to son xinh đẹp mà lại thường tới vào lúc tóc thì rối bù, chân thì sưng vù, chỉ một mình lạc lõng nữa chốn cô đơn. Chính vì vậy, hãy cứ sống đi, đi đi và làm những gì mình muốn. Biết đâu đấy mai ra đường bạn lại đụng đúng tình yêu của đời mình.

Chưa bao giờ ở cái thời đại phát triển công nghệ và mạng xã hội như ngày nay gái ế lại nhiều như vậy. Và cái lạ là gái ế nhiều thì trai ế cũng nhiều không kém. Nhưng họ lại chẳng thèm gặp nhau.Vấn đề không nằm ở việc ai đủ tốt, ai đủ xinh và ai đủ tài. Vì cái việc có người yêu và xinh hình như chẳng hề liên quan gì tới nhau.


Phụ nữ càng trẻ càng có nhiều cơ hội lựa chọn. Khi còn trẻ hầu hết phụ nữ đều mơ mộng về một người đàn ông lý tưởng của cuộc đời mình. Cho đến khi tình yêu ập đến. Đó mới là những trải nghiệm thực tế về thế giới không như những câu chuyện cổ tích. Hầu hết phụ nữ đều muốn lấy một người đàn ông hơn tuổi chững chạc và đảm bảo cuộc sống vật chất cho họ. Nhưng khi phụ nữ đủ khả năng để sống độc lập thì cái họ cần không phải một người đàn ông như thế.Mà đơn giản chỉ là một người bạn đời chia sẻ những thăng trầm trong cuộc sống hay chỉ đơn thuần là một chỗ dựa tinh thần.

Nhưng đường dài ai biết đâu mới là đoạn kết. Nếu yêu chỉ vì muốn cảm nhận những cung bậc cảm xúc tuyệt vời thì hãy chỉ yêu thôi đừng suy nghĩ quá nhiều về tương lai. Bản thân tình yêu đã là một phép màu nhiệm. Tình yêu khiến phụ nữ trở nên xinh đẹp hơn và khi yêu nụ cười của họ rạng ngời hơn bất kỳ lúc nào.Thế giới thì vẫn vậy, nhưng ánh sang lung linh huyền ảo của nó hình như chỉ có những người đang yêu mới nhìn thấy được. Chỉ đến khi giai đoạn màu hồng qua đi, hai con người phải cùng nhau đối diện với những khó khăn thứ thách, chúng ta mới nhận ra điều gì thật sự là quan trọng với mình. Vượt qua những sóng gió và thử thách của thời gian cùng những thay đổi hai người vẫn ở bên nhau bằng tấm chân thành vô điều kiện, đó mới là giá trị lâu bền của tình yêu.




Khi 20 tuổi tôi không hiểu tại sao có nhiều phụ nữ đã 28, 29 thậm chí hơn 30 tuổi rồi mà vẫn không kết hôn hay vì họ quá xấu, quá kém cỏi nên chẳng ai để ý. Thật ra không phải. Tôi chỉ có được câu trả lời khi bản thân mình bước qua tuổi 27.Có thể dư âm quá sâu sắc của tình yêu đã khiến những vết thương trong lòng họ không thể lành, họ mất lòng tin vào chuyện tình cảm.Bởi vì họ đã kỳ vọng quá nhiều và thất vọng quá nhiều đến mức không còn chút sức lực để bước tiếp đến một mối tình mới. Có ai khi yêu mà không vẽ những viễn cảnh tốt đẹp về tương lai của hai người.Tình yêu đến không có lí do và ra đi bởi 1001 lí do mà chẳng có lí do nào hợp lí. Cách lí giải đúng nhất mà người ta thường muốn phủ nhận là một trong hai người đã hết yêu đối phương. Họ chưa lấy chồng cũng có thể vì họ đang bị cuốn theo một mối tình không có đoạn kết...Nhưng ẩn sâu đâu đó trong tiềm thức, trong cái lãnh địa mà những phụ nữ kia không muốn ai xâm phạm.Đó là khao khát được yêu thương.

Đi tới nơi đâu tôi cũng nhận được những câu hỏi quen thuộc như: " bao giờ lấy chồng"," khi nào thì cho bác ăn kẹo", chú thèm kẹo của cháu quá rồi đấy", đã có người yêu chưa? Phải đi quăng lưới đi", " phải có chiến thuật úp sọt đứa nào đi"....ông bà,hàng xóm, bố mẹ, họ hàng sốt sình sịch, bạn bè thì nháo nhác tìm chồng. Tự hỏi liệu nếu không lấy chồng thì cuộc đời có tận thế hay không?

Có lúc tôi cũng chạnh lòng vì nhìn mọi người xung quanh đều ổn định cuộc sống,còn tôi vẫn rong ruổi trên chặng đường tìm kiếm mà chưa biết trạm đỗ kế tiếp có phải là hạnh phúc.Số lượng bạn bè ngày một ít đi, tới cả bạn thân nhất tôi cũng cảm thấy dường như đã không còn thân nữa sau khi cô ấy kết hôn. Tôi chợt hiểu ra ai cũng có cuộc sống riêng cần phải lo. Và khi quá tuổi mà chưa ổn định. Tôi cảm nhận mình bị coi thường như những kẻ IQ thấp. Vì những đứa có IQ cao đều đã kết hôn cả rồi. Số còn lại chưa đám cưới thì cũng đã có bạn trai và rục rịch chuẩn bị kế hoạch cưới hỏi. Tôi tự hỏi liệu có thế giới nào giành cho mình mà sống không bị áp lực chuyện lấy chồng không?

Tôi bắt đầu đi phượt. Ai cũng bảo tôi điên dồ, thần kinh có vấn đề.Nhưng chỉ khi đến với núi rừng tôi mới thấy mình như con hổ được sổ lồng về với nơi mà nó vốn thuộc về. Tôi vẫn đi và vẫn đang cố gắng thực hiện nghĩa vụ với gia đình. Tôi gặp gỡ những anh chàng thông qua mai mối. Cái điều mà có nằm mơ tôi cũng không nghĩ mình có thể. Có rất nhiều người đẹp trai, điều kiện gia đình tốt. Nhưng cái tôi cần lại chẳng phải nhà cao cửa rộng, tiền bạc đầy két hay những tháng ngày ăn sung mặc sướng, mua đồ không cần nhìn giá. Hôn nhân không tình yêu cũng chẳng khác việc bán mình là mấy. Nếu đã mất công bán thì hãy bán với giá cao nhất. Tôi cần tình yêu như một người sắp chết đuối cứ thoi thóp ngóc đầu lên cố hít lấy những phân tử O2 cuối cùng. Chỉ khi sắp chết cái khao khát sống của con người mới bộc lộ mãnh liệt. Người ta vẫn nghĩ những cô gái đi phượt thì rất mạnh mẽ, sống rất phóng khoáng...cho dù họ có thể ngủ ngoài đường, ngủ rừng, ăn uống kham khổ, đội mưa đội nắng thì họ vẫn chỉ là phụ nữ. Những phụ nữ khác cần gì thì họ cần thứ đó.

Tình yêu vốn là một thứ không hề có kế hoạch. Nó không đến vào lúc bạn váy áo tươm tất, kẻ mắt to son xinh đẹp mà lại thường tới vào lúc tóc thì rối bù, chân thì sưng vù, chỉ một mình lạc lõng nữa chốn cô đơn. Chính vì vậy, hãy cứ sống đi, đi đi và làm những gì mình muốn. Biết đâu đấy mai ra đường bạn lại đụng đúng tình yêu của đời mình.

Anh ở đâu, người tình trễ hẹn?

Sài Gòn giấu anh kĩ quá, đến mức em không tìm thấy anh và anh cũng lạc mất em. Anh đang ở đâu, người con trai mang tên "hạnh phúc".

 Sài Gòn đúng là một cô gái đáng ghét, cô ấy không có người yêu thì cũng không được phép giấu anh đi mất chứ. Anh là của em cơ mà. Anh đã trễ hẹn với em lâu lắm rồi đấy. Anh biết không.Em đọc những cuốn tiểu thuyết, em biết chàng bạch mã hoàng tử sẽ xuất hiện ở đâu đó, ở bến xe bus, ở tiệm bánh ngọt, ở nhà sách, ở công viên, ở trường học,... Em đã đi mọi nơi để tìm anh nhưng vẫn không thấy anh.

Trong thời gian chờ đợi anh, em đã lên nhầm 3,5 chuyến xe bus anh à!

Chuyến xe bus đầu tiên mang tên "Tình đầu". Rất tiếc, anh không phải là tình đầu của em rồi. Ai bảo anh bắt em chờ đợi lâu quá làm em tưởng người mang tên "Tình đầu" đó là anh. "Tình đầu" đối với em rất tốt, là một mối tình thời học sinh, thời mà còn xé giấy tập, viết thư rồi chọi thư cho nhau, đương nhiên là không để giáo viên bắt gặp, là mối tình chở nhau trên chiếc xe đạp đi ăn kem mỗi chiều hay cùng nhau đi học thêm.Nhẹ nhàng và lãng mạn.Rồi khi bước vào giảng đường đại học, "Tình đầu" đã thay đổi anh à. Anh ta đã gặp người con gái khác, xinh hơn em, giỏi hơn em nên anh ta đã "đá" em xuống chiếc xe bus đó và rước cô gái đó lên, làm em đau và khóc rất nhiều. Khi đó, em biết "Tình đầu" không phải là anh. Bởi nếu là anh, anh sẽ không thay đổi, sẽ ôm ấp em vào lòng không làm em đau. Khi nào anh xuất hiện, anh phải cho "Tình đầu" một trận nhé. Vì anh ta làm em khóc.

Sau khi bị "đá" khỏi chuyến xe bus đó, em đã vội vàng bắt chuyến xe bus tiếp theo mà không kịp nhìn kĩ biển số. Biển số mang tên "bạn thân". Chuyến xe bus này cực kì thoải mái anh à. Em muốn đi chậm người ta nhất quyết không đi nhanh, em muốn quẹo phải người ta chắc chắn không quẹo trái, em muốn mở cửa sổ người ta nhất định mở, cực kì thoải mái. Nhưng "bạn thân" vẫn không phải là anh. Vì nếu là anh, ngoài cảm giác thoải mái anh còn cho em cảm giác an toàn, cảm giác được yêu thương. Sau 6 tháng ngồi trên chuyến xe bus thoải mái nhưng không đủ ấm để sưởi ấm trái tim em, em đã xin cho em xuống. Chuyến xe bus buồn bã cho em ghé vào trạm vì biết không thể ép buộc được em đi tiếp.




Này anh, vì anh mà e đã lên nhầm xe bus, làm cho "Bạn thân" đã buồn đấy, khi nào anh tới mình sẽ cùng nhau gặp "Bạn thân" nhé, để xin lỗi " Bạn thân" vì sự xuất hiện quá trễ của anh làm gây ra bao hiểu lầm.
Em đã đứng đợi ở trạm xe rất lâu, rất lâu, để chờ anh đến. Cuối cùng em cũng bước lên chuyến xe số 3, chuyến xe mang tên "U mê". Đây là chuyến xe em đi lâu nhất và em đã nghĩ đó là anh- người con trai sẻ đi cùng em đến cuối con đường. "U mê" thật sự giống anh. "U mê" sưởi ấm tim em, làm cho trái tim của em nhỏ bé lại, nhỏ bé tới mức chỉ chứa được mỗi "U mê". "U mê" chở em đi những nơi em muốn, nói những lời yêu thương, bảo vệ và nhẹ nhàng chăm sóc em.Trước mặt biết bao người, "U mê" không ngại mang giày cho em, nâng niu em như một cánh hoa bé nhỏ. Đến giờ em vẫn còn nghĩ "U mê" là anh. Nhưng đến một ngày, "U mê" dừng lại và nói rằng không thể đưa em đi được nữa, bảo em hãy bước xuống và đợi một chuyến xe khác. Em hốt hoảng và bàng hoàng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, có phải " U mê" đang đùa với em không. Em miễn cưỡng bước xuống chuyến xe bus đó và đợi một ngày "U mê" quay lại. Vì em luôn nghĩ "U mê" là anh. Em đã đứng đó, vẫn đứng ở trạm xe bus đó đợi "U mê", và đến một ngày "U mê" thật sự quay lại. À mà không gọi là đi ngang thì đúng hơn. Em đã thấy trên chuyến xe đó là một cô gái khác, lúc này em mới biết "U mê" thật sự không phải là anh. Vì nếu là anh dù có chuyện gì anh vẫn sẽ không bỏ em nơi trạm xe bus cô đơn.

Vậy đó em đã leo lên 3 chuyến xe bus, có chuyến xe em bị "đá" xuống, có chuyến xe em xin dừng lại và có chuyến xe em buộc phải đi xuống. Vì anh, người con trai trễ hẹn mà em phải chịu biết bao uất ức, khóc bao nhiêu lần. Anh hãy mau đến đi, em đang đợi anh.

À mà chắc anh cũng thắc mắc tại sao là 3,5 chuyến xe. Vậy nữa chiếc còn lại ở đâu. Là vì chuyến xe đó em chỉ vừa đặt chân lên thì đã phải bước xuống, chưa kịp khởi hành đã phải dừng lại.Chuyến xe mang tên "Quá khứ".

"Quá khứ" và em là bạn học chung từ hồi cấp 3, hồi đó "Quá khứ" đã để ý tới em, nhưng em vẫn đang bận rộn tìm kiếm anh và những chuyến xe bus của mình nên không để ý đến "Quá khứ".Khi thấy em đứng chờ anh bên trạm xe bus, "Quá khứ" một lần nữa dừng lại và muốn chở em đi. Còn về phần em, sau khi đã lên nhầm ba chuyến xe bus, em còn không biết là anh có đang tồn tại hay không hay anh cũng đang vui vẽ với những hành khách của mình. Dù em biết "Quá khứ" không phải là anh. Nhưng em vẫn quyết định bước chân lên chuyến xe bus đó và chấp nhận "Quá khứ" là anh. Khi em vừa đặt chân lên, định bước vào bên trong thì em đã bị gia đình của "Quá khứ" đuổi em xuống. Họ xem thường em anh à. Họ nói em là đứa con gái không ra gì khi quen hết người đến người khác. Họ nghĩ em không xứng đáng với chuyến xe bus đó.

Em đã khóc rất nhiều. Mỗi cô gái đều mong muốn lên đúng chuyến xe bus và chuyến xe đó sẽ đưa mình đi đến cuối con đường, nhưng do vô tình hay cố ý, đôi lúc ta không thể đi trên chuyến xe đó được nữa. Em cũng vậy. Em cũng muốn "Tình đầu" là anh, để em không phải bước tiếp những bước đi lầm lở trên những chuyến xe tiếp theo. Nhưng em biết làm sao đây khi đời không như ta nghĩ. Chỉ vì cái quá khứ mà chúng ta không thay đổi cũng không quyết định được mà em bị người ta nói em là đứa con gái không ra gì. Không phải "mỗi thiên thần luôn có một quá khứ và mỗi tội đồ luôn có một tương lai" sao anh? Em chỉ là một cô gái và đang đi tìm kiếm anh, tìm kiếm anh giữa vạn người, đôi lúc giữa vạn người đó em cũng lầm lẫn một ai đó là anh.Em mệt mõi rồi anh à. Em sẽ không đi đâu nữa. Không vội vàng tìm kiếm, không vội vàng chấp nhận. Em sẽ đứng đây đợi anh. Đợi anh đến và níu tay em, đưa em lên chuyến xe bus mang tên " Hôn nhân" để chúng ta sẽ yêu nhau như tình đầu của nhau.

Những cô gái không biết cách yêu thương

Trước đây, ý tưởng đến với tôi bất cứ khi nào: ở trường, ở nhà, ở tiệm cà phê, thậm chí trong lúc xem một bộ phim chán ngắt ngoài rạp…Nhưng bây giờ, cảm hứng không những đến bất chợt mà còn đi rất nhanh, để lại những mảng mốc mơ hồ, rỗng tuếch.

Tất nhiên, khi bắt buộc phải viết để nộp kịp deadline, tôi không thể không mở máy, lách cách gõ từng con chữ khô khốc. Tôi luôn muốn làm mọi thứ bằng tất cả khả năng mình trong bất cứ hoàn cảnh nào. Vì thế, tâm trạng càng trở nên tồi tệ.

Bao giờ cũng thế, Facebook là nơi chứa toàn chuyện vui, blog lại là nơi chứa toàn chuyện buồn.
Bởi vì nỗi buồn không dễ chia sẻ như người ta vẫn tưởng.

Bởi ta sợ người quen lo lắng cho ta, nên ta chỉ dám sẻ chia nỗi buồn với người lạ.


Hồi học năm nhất đại học, cô bạn thân của tôi từng có một khoảng thời gian giận tôi rất lâu. Chuyện buồn cười ở chỗ tôi chỉ biết đến cái sự giận của cô nàng khi một người bạn chung của chúng tôi kể cho tôi nghe về điều này.

Nó bảo nó không hiểu tôi, nói tôi không quan tâm đến nó, nói tôi vào đại học có bạn mới vừa giỏi vừa xinh nên coi thường nó (nó không may mắn đậu đại học ngay như tôi), còn bảo tôi cố tình nói những điều nó không hiểu.

Nó đâu biết việc sống tự lập, học tập trong một môi trường mới, xa gia đình, xa bạn bè khiến tôi khủng hoảng trầm trọng như thế nào. Nó đâu biết một đứa nói nhiều như tôi cũng có lúc cứng họng khi trò chuyện trong một tập thể toàn những cá nhân xuất sắc nên không ai chịu nhường ai. Nó cũng đâu biết giữa đống bài vở lộn xộn, tôi vẫn thầm lặng theo dõi nó, qua những status hàng ngày, qua người bạn chung của chúng tôi…
Tôi sợ nó bị tổn thương nên mới để cho nó một khoảng thời gian để quên đi chuyện thi trượt, sau đó tôi sẽ vực dậy tinh thần, tạo cho nó động lực để vượt vũ môn lần nữa.



Nhưng tôi không ngờ rằng khi tôi bắt đầu nói chuyện với mục tiêu cổ vũ tinh thần thì nó lại reply bằng một câu không thể hờ hững hơn:

“Tao đang bận.”

Tất nhiên, thứ cứu lấy tình bạn của chúng tôi chính là thời gian-thời gian mà chúng tôi quen nhau đủ lâu để giữ mọi khúc mắc ở mức giận hờn vu vơ.

Và mọi chuyện đều có thể giải quyết nếu ta cùng ngồi xuống và nói chuyện với nhau, phải không?

Còn điều khiến tôi nhớ mãi sau chuyện này là lời trách cứ của nó: Mày là đứa con gái không biết cách yêu thương.

Trên đời này, có biết bao cô gái giống như tôi, yêu thương nhưng không biết cách thể hiện tình yêu đó?

Cô gái đó có thể rất yêu một chàng trai, rất nhớ, rất thương, lúc nào cũng lo lắng cho anh ấy.

Cô gái đó chỉ dám gặm nhấm nỗi buồn cho riêng mình và cố làm chàng trai kia mỉm cười.

Nhưng cuối cùng, chàng trai kia lại đi theo một cô gái khác, mà theo lời anh nói là yêu anh nhiều hơn.

Cô cho rằng anh đã sai, vì không có một ai trên thế gian yêu anh nhiều hơn cô.

Cô gái ấy quên mất rằng cô đã giấu hết những yêu thương kia vào trong lòng. Mà chàng trai kia lại không thể “nghe” được những lời yêu thầm lặng đó.



Thỉnh thoảng tôi nghĩ đến anh người yêu tương lai và lại cảm thấy lo lắng.

Sợ tôi trẻ con không biết cách chăm sóc anh. Sợ anh không tin vào tình cảm của tôi.

Sợ anh không kiên nhẫn.

Sợ anh bỏ đi, để lại cho tôi một vết thương thật dài và thật sâu.

Vì những cô gái không biết yêu thương cần một ai đó biết dạy cô ấy cách thương yêu chân thành.

Powered by Blogger.

 

© 2013 Chuyện Hay. All rights resevered. Designed by Templateism

Back To Top